Đàn bà ạ, ngoan ít thôi, hư vừa đủ và biết dừng khi cần thiết


Đàn bà “hư” một chút để giải phóng chính cuộc sống của mình khỏi những quy tắc ràng buộc cứng nhắc. Hãy sống theo ý của mình, tự do làm những gì mình thích và khôn ngoan dừng lại đúng thời điểm giữa những cuộc vui bất tận.


Xã hội hiện đại, các quy chuẩn đạo đức bây giờ cũng khác xưa nhiều lắm. Không ai bắt một người đàn bà phải hết mực ngoan ngoãn, chính chuyên. Không ai bắt phụ nữ cần “tam tòng, tứ đức”, tề gia nội trợ, hết sức đảm đang trong căn bếp của mình.

Đàn bà ngoan vừa đủ để biết ngoài cuộc đời kia còn có biết bao nhiêu niềm vui. Đàn bà hư một chút có thể đi bar, có thể hút thuốc, thích thì xách xe đi phượt hay tụ tập bạn bè vui chơi suốt đêm. Nói như thế không có nghĩa đàn bà có thả cho mình nuông chiều theo bản năng. Một người đàn bà luôn biết mình đang ở đâu giữa những cuộc chơi bất tận, “hư” một chút thôi nhưng không được để ai phán xét mình “hư hỏng”.


Xã hội hiện đại không còn ai có thể ràng buộc cuộc sống của người đàn bà trong những bức tường đầy dầu mỡ – Ảnh minh họa: Internet

Bạn có thể đi vũ trường, nhảy nhót theo điệu nhạc mà mình vô cùng yêu thích. Quên hết đi những phiền muộn, thả trôi đi hết những mệt nhọc mưu toan. Bạn có quyền đi thâu đêm nhưng tàn cuộc chơi rồi, bạn phải biết về nhà. Buổi sáng ngủ dậy trên chiếc giường sạch sẽ thơm tho của mình chứ không phải ở khách sạn, hay bất kì nhà nghỉ nào.

Nếu yêu một người, thích đến điên loạn bạn có thể đến trước mặt mà hét vào mặt anh ta là “em yêu anh”. Nếu đủ bản lĩnh bạn bạn có thể xông tới và ôm hôn anh ta cuồng nhiệt. Nhưng chỉ nên dừng lại ở đó thôi. Và cho dù anh ta vì thấy bạn quá si mê mà rủ rê bạn đi nhà nghỉ, bạn nên biết nói “Không”. Nơi bạn tìm đến là căn nhà của mình chứ không phải là nhà nghỉ.

Thanh xuân của người đàn bà ngắn ngủi lắm. Thời gian luôn tàn nhẫn với tất cả đàn bà. Cuộc đời gom lại có bao nhiêu niềm vui. Đàn bà ngoan sẽ tiêu hết thanh xuân trong mỏi mòn chờ đợi với bốn bức tường đầy dầu mỡ và hàng trăm giáo điều vây bọc. Còn đàn bà ngoan vừa đủ sẽ bước ra ngoài và rong chơi để không phí hoài thanh xuân. Rong chơi nhưng luôn biết giới hạn, luôn biết khi nào mình cần dừng.

Thật ra trong cuộc đời này, rất nhiều người đàn bà đã đi quá giới hạn của những cuộc vui. Và khi đó, họ bị người đời gọi là gái hư. Và hẳn nhiên, sống phóng đãng quá thì tới một lúc nào đó gái hư cũng có lúc ngậm ngùi nhận hậu quả.

Xã hội bây giờ, một cô gái quá hiền lành, ngoan ngoãn cũng không phải là thước đo của một phụ nữ hiện đại. Ngoan vừa thôi, hư vừa đủ, biết rong chơi để không phí hoài xuân sắc nhưng luôn biết giới hạn của mình. Đàn bà nhớ nhé, thanh xuân của mình ngắn ngủi lắm, đừng để phí hoài tuổi trẻ.


“Đàn bà khôn ngoan biết vị trí của mình là bên cạnh chứ không phải sau lưng đàn ông”

Câu chuyện trên bàn tiệc với mẩu đối thoại của ông sếp và 2 cô bạn gái nhân viên với 2 màn đối đáp khác hẳn nhau đã giúp bạn đọc có cái hình dung về “nhan sắc trí tuệ” của 2 người phụ nữ.

Liệu có phải đã qua rồi thời những cô gái chỉ ước mình có chân dài để cặp với đại gia và những đôi mắt ngây thơ biết chớp chớp để làm siêu lòng người đàn ông cô ấy muốn chinh phục. Một góc nhìn khác về người phụ nữ hiện đại cần gì đã hiện lên rõ ràng trong bài viết.

Quan điểm đối ngược với câu nói một thời người ta vẫn luôn cho rằng trí lí: “Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng” trong bài viết là: “Đàn ông hơn nhau là ở… đàn bà”.

“Có biết đàn ông hơn nhau ở điểm gì không?

Đàn ông không phải hơn nhau về tiền bạc, danh vọng hay địa vị trong xã hội. Thực chất đàn ông hơn nhau ở người phụ nữ đi cùng.

Một câu nói khôn ngoan của phụ nữ thông minh hơn trăm lần sắc đẹp của phụ nữ ngu ngốc.

Trong một buổi ăn uống. Ông sếp hỏi hai cô bạn gái của hai cậu nhân viên.

“Em nghĩ thế nào về quê quán và lý lịch của một người? Bây giờ nhiều người rất ngại cái mác nhà quê. Em nghĩ sao?”.

Cô gái tỏ ra đoan trang, cười diễm lệ mà đầy kiêu hãnh. “Nhà em ba đời đều gốc Hà Nội. Em không có quê”.

Ông ta lại tiếp tục hỏi:” Anh ở xa, nhưng nghe mọi người nói nhà ở phố cổ rất đắt đỏ và khó mua. Có đúng không em?”.

Cô gái cười thùy mị đáp: “Cũng tùy anh ạ, nhà hiện tại em ở khá rộng rãi, cũng là của ông bà để lại thôi”.

Ông sếp cười xòa, lại quay sang hỏi cô bạn gái của anh nhân viên khác.

“Anh cũng hỏi hai câu như thế, em nói thử suy nghĩ của mình xem”.

Cô gái nghiêng đầu nhìn bạn trai mình, nhận được ánh mắt đồng ý của đối phương. Cô mới nhẹ nhàng đáp.

“Ở đâu cũng được, ấm áp là được. Thành phố cũng được, nhà quê cũng được, vui vẻ là được”.

Câu trả lời vừa hết ông sếp cười to, chỉ vào cô: “Còn câu sau, em nói xem”.

“Nhà đắt hay rẻ, dễ mua hay khó mua còn tùy thuộc vào số tiền mình kiếm ra. Dễ mua hay khó mua còn tùy vào địa vị mình đang có. Và quan trọng là nó có phù hợp với mình hay không”.

Ông sếp cười vang, vỗ vai chàng trai.

“Tốt lắm”.

Đàn bà khôn, nói một, mà sâu.

Đàn bà dại, nói nhiều, mà ngu.

Trước có câu đàn bà hơn nhau là ở tấm chồng. Còn thực chất đàn ông hơn nhau là ở người đi cùng.

Đàn bà xinh đẹp chưa đủ, nhan sắc có thể giúp bạn chạy nhanh. Nhưng khôn ngoan giống như đôi cánh, cánh khôn ngoan, càng tinh tế, bạn càng bay xa.

Hãy để đàn ông hơn nhau là ở đàn bà. Đừng phụ thuộc mà dập khuôn theo nếp cũ. Đàn bà hơn nhau là ở tấm chồng. Không.

Trước đây phụ nữ là hậu phương, là ở phía sau ủng hộ và cho đàn ông. Nhưng hiện nay là sánh bước là đi cùng, là kề cận.

Đàn bà dại là ở nhà đoan trang.

Đàn bà khôn ngoan là biết vị trí của mình là bên cạnh chứ không phải sau lưng đàn ông.

Đàn ông hơn nhau, là ở Đàn bà!”.

Đời đàn bà, ai rồi cũng đau một lần, nhưng đau quá rồi thì nhất định phải buông

Em biết không, đàn bà, ai rồi cũng từng đau một lần, nhưng đau quá rồi thì nhất định phải buông. Đàn bà giỏi cam chịu, nhưng đừng cam chịu đến mức không thể sống nổi…

Đây đã là lần thứ hai em ngồi trước mặt tôi với bộ dạng thê thảm đầy nước mắt. Em chịu không nổi cảnh ê chề khổ đau nơi chính gia đình của mình. Lần đầu em tìm đến tôi là vì chồng em ngoại tình. Và lần này là khi anh ta thẳng tay đánh em đến bầm cả mặt chỉ vì em tìm đến chỗ nhân tình làm loàn.

Tôi hỏi em, “Khổ sở vậy rồi thì sao lại còn không ly hôn?”. Ánh mắt em nhìn tôi bắt đầu hoang mang, hai tay em chà sát vào nhau đến đỏ tấy. Tôi biết em đang sợ, sợ vì không dám quyết định cuộc đời của chính mình.


Em từng kể với tôi, nhà em có 5 chị em gái. Mẹ em ngày trước từng bỏ chồng để lấy ba em bây giờ. Chị cả của em lấy chồng mới được 1 năm đã bị chồng gửi đơn ly hôn tới tận nhà vợ dằn mặt. Chị ba của em không chồng mà lại có con, một mình nuôi con chật vật. Sau em còn 2 em gái nhỏ nữa. Giờ em bỏ chồng thì mẹ và hai chị của em sẽ thấy thế nào đây? Các em em sau này có còn lấy được tấm chồng đàng hoàng không khi sinh ra trong gia đình có quá nhiều đổ vỡ? Em sợ dư luận, em sợ thị phi đè bẹp hết hy vọng một hạnh phúc khác của chính mình và những người em yêu thương. Em sợ…


Em sợ dư luận, em sợ thị phi đè bẹp hết hy vọng một hạnh phúc khác của chính mình và những người em yêu thương – Ảnh minh họa: Internet

Em lại không thể tự sức nuôi con. Giờ em thà chịu chút khổ đau, ít ra con còn được học trường tốt, quần áo giàu sang không thiếu. Chứ để con đi theo em rồi, đến cả ngày 3 bữa cũng không đủ thì sống thế nào được đây? Em nói với tôi, thế gian này nói một câu bỏ chồng thì dễ lắm, chứ nếu như em thì sao mà bỏ đây, sao để bắt đầu lại mà không ê chề đây?

Tôi thương em quá. Tôi chắc cũng như nhiều người phụ nữ khác, may mắn hơn em khi có được tấm chồng yêu thương mình. Nhưng tôi cũng không thể mạnh miệng mà nói một câu mình rồi sẽ hạnh phúc hơn em. Vì đời mà, ai biết được chuyện gì sẽ đổi thay. Như em cũng từng có mối tình khắc cốt ghi tâm với chồng. Có ai ngờ sẽ có lúc thiên đường ngày trước giờ lại là địa ngục đâu.

Tôi biết đến giờ phút này, em đã chịu đựng quá lâu rồi. Tha thứ, hy sinh, tận tụy như rút cạn hết sức sống nơi em. Khổ đau đến mức em chẳng cầu cứu được ai khác ngoài một người không máu mủ với em. Em không thể để ba mẹ chị em mình biết, càng không muốn hàng xóm láng giềng lời ra tiếng vào. Em như đánh cược mỗi ngày, như thể thêm một ngày nữa để đợi một lần chồng quay về, một phút giây nào đó chồng đổi thay. Em không dám bỏ chồng, vì em sợ quá nhiều thứ, vì em đủ can đảm. Em như bế tắc, như không còn lối thoát trong chính cuộc hôn nhân mình lựa chọn.


Em như bế tắc, như không còn lối thoát trong chính cuộc hôn nhân mình lựa chọn – Ảnh minh họa: Internet

Thật lòng, tôi chưa khi nào khuyên em bỏ chồng, vì tôi nghĩ quyết định đó nên là tự em nghĩ đến. Tôi không thể khổ sở thay em, càng không quyết định thay em được. Tôi chỉ có thể khuyên em mạnh mẽ thêm chút, can đảm thêm nữa, nhất định phải nhìn vào những gì em đang trải qua, dù có đau đớn thế nào.

Em nên hiểu rằng đàn bà nào rồi cũng vài lần vấp váp. Nhưng nỗi đau của đàn bà nào cũng đáng trân trọng. Như mẹ em, như chị em và cả như em, ai cũng đáng được hạnh phúc. Nếu em bỏ chồng, mẹ và chị em sẽ buồn đó, nhưng em có chắc nếu họ biết em bây giờ thì sẽ buồn hơn thế nào không? Những người phụ nữ từng biết mất mát vốn dĩ sẽ càng đau lòng hơn khi người thân của mình cũng phải trải qua nỗi đau như thế. Điều em nên quan tâm chính là làm sao để mình có thể hạnh phúc hơn, để mẹ và chị thấy có sao thì em vẫn sống tốt được. Chứ đừng quan tâm thiên hạ ngoài kia dèm pha điều gì. Thị phi liệu có giúp em đở khổ sở hơn không, hay họ có vui cho em khi em hạnh phúc không? Không, rõ ràng là không, thế thì đừng để tâm làm gì.

Còn con em, vốn dĩ không thể tự hào hay hạnh phúc nổi khi cha mẹ của chúng không thể yêu thương nhau. Con em có cuộc sống đủ đầy không thiếu gì, nhưng liệu em có từng nghĩ nếu con thấy cảnh mẹ mình bị đánh, thấy ba mình đi với người đàn bà khác, con sẽ tổn thương nhường nào. Em ơi, đừng lựa chọn thay con một cuộc sống quá nhiều đổ vỡ và dối lừa. Con cần sống với yêu thương chân thành, không dối lừa, không tàn nhẫn, không ám ảnh.

Em biết không, đàn bà, ai rồi cũng từng đau một lần, nhưng đau quá rồi thì nhất định phải buông. Em đã cố gắng rồi, em đã chịu đựng đủ rồi thì phải học được cách tự cứu lấy mình và con. Khó quá thì từ từ mà buông, nghĩ suy tính toán rồi bỏ cho dứt. Biết là khó lắm, biết là không dễ, nhưng phải thử, phải cố cho đến cùng, được không em?

Đàn bà giỏi cam chịu, nhưng đừng cam chịu đến mức không thể sống nổi. Mình cần sống, còn là sống hạnh phúc cho con. Đến một lúc, đau quá rồi thì phải buông, sống chết gì cũng phải buông, em nhé!


Theo Phụ nữ sức khỏe